Thư gửi mẹ của Calisto
Qui Nhơn, ngày... tháng... năm...
...
Má ơi, hãi hùng quá! Dù má có giàu trí tưởng tượng tới đâu đi chăng nữa má cũng không thể hình dung ra chiều nay con trai mẹ đã trải qua những phút giây căng thẳng như thế nào đâu. Con một ngàn lẻ một lần cam đoan rằng như thế!
Má ơi, suýt tí nữa là con trai yêu vấu của mẹ phải thua bẽ mặt trước bọn nhóc miệng còn hôi sữa của Bình Định. Thế mà trong thâm tâm con cứ đinh ninh sẽ dễ dàng cỡm về 3 điểm trong chuyến viếng thăm Qui Nhơn lần này đấy! Mô Phật! Í lộn... Lạy chúa!
Má ơi (cho phép con gọi má thêm lần nữa vì con đang stress nặng!), như trong thư lần trước con gửi cho má, con đã làm theo lời chỉ bày của má là lụm về những cầu thủ tốt nhất của họ. Mà không mình con đâu nha, tham gia xâu xé họ có cả lũ cơ... Thế mà, ôi, lạ thay, đúng là tre chưa kịp tàn mà măng đã mọc lởm chởm, tua tủa khắp... Mụt nào mụt nấy mơn mởn, bự chát. Dàn tinh binh của con phải chạy hút chết, cật lực, đổ mồ hâu, sâu nước mắt mới may mắn giật lại một điểm bằng vàng, vàng bốn số chín, vàng ròng đấy mẹ ạ!
...
Thâu, đêm đã khuya, con xin ngừng bút. Chúc mẹ sức khoẻ. Lạy chúa, amen!
Users browsing this forum: Alexa [Bot], buctuonglua_qn, giabao, Google [Bot], hugo_mitsubishi, only4u, robinson, tieulamvy, vehangI and 13 guests