(Tặng các bạn BĐ FFC)
….Những cơn mưa đầu mùa như trút…ào…ào… từng cây mạnh mẽ.Nước từ mái nhà tranh của Hoa chảy xuống như hình những con vụ mà sắp nhỏ thường chơi chọi mỗi khi hè về. Nhà có hai mẹ con ,mấy ngày nay mẹ lên thăm chị Hồng ở buôn mê hơn nửa tháng rồi mà vẫn chưa về…trời vãn mưa không dứt ,gió thì cứ giật từng hồi .Cây trong vườn nhà lá rụng xào xào,Hoa nhìn những chiếc lá vàng đuổi nhau mà lòng buồn không thể tả.
…Hoa vào nhà nhìn đồng hồ thấy vừa đúng 6 giờ. Chiều sơn cước như càng đến nhanh vội vã. Trời u ám như trong lòng người cô đơn buồn bã.Nhà chỉ có một mình nên từ hồi trưa đến giờ Hoa cũng chả ăn uống gì,.mà có gì ăn đâu,gạo còn,đồ ăn thì còn đến hai hôm nữa mới đến phiên chợ Hội Sơn…

(ảnh có tính chất minh họa)
Đang nằm trên giường ,hai mắt lơ mơ bỗng bụng nhói lên một cái. Hoa nghĩ do mình nhịn đói nên đau bụng ,vặn nhỏ ngọn đèn hột vịt ,hoa nghĩ ngợi lan man rồi chìm vào giấc ngủ.Hoa bực dậy như một cái lò xo bị ép rồi thả ra đột ngột,bụng đau từng luồng ,thỉnh thoảng châm châm như kim …chết cha rồi ,hổng biết mình có bị đau ruột thừa không? tự hỏi mình Hoa lồm cồm dậy và hé cánh cửa sổ nhìn sang bên trạm xá xã.
Ánh đèn từ trạm hắt ra ,Hoa biết là ở đó người ta còn thức.Khoác vội cái áo tơi lá. Hoa một tay ôm bụng ,một tay giữ cho cái áo tơi khỏi tuột ,khôm khôm đi .Vừa đi ,thỉnh thoảng Hoa ngước lên nhìn ánh đèn làm đích.
o0o
Chương là y sĩ học khóa hai của trường trung cấp y tế Nghĩa Bình. anh ra trường năm 80 .Đã có vợ và có hai con.Đang nằm nghe radio chương trình đọc chuyện đêm khuya , bỗng có tiếng người gọi cửa ,vội xỏ đôi dép tiền phong ,bước đến,và anh từ từ rút cái chốt sắt ra,đêm khuya khoắt một người con gái tuổi chừng 16,17 mặt nhăn nhó :chú ơi cháu bị đau bụng! cô gái thì thào mấy tiếng xiêu xiêu ngã ,anh vội chạy đến ôm lại cho cô khỏi té nhào,cô gái lúc đó bắt đầu mơ man không biết gì .
Chương dìu cô đến cái giường ,gọi là giường nhưng được làm bằng tre,có lẽ bây giờ ,không nhà nào dùng nữa đâu.! sự bối rối càng hiện rõ trên nét mặt chàng,Cô gái thở nhè nhẹ ,chặp lâu cô rên khẽ ,rồi muốn ngồi dậy ,Chương chạy lại khuyên cô nên nằm xuống đừng vội dậy mà tụt huyết áp .
o0o
...Trạm xá xã nằm cách xa nhà dân hơn 300m , trực đêm thì chỉ có một người ,ba định biên thì hai nhân viên kia là nữ nên phần trực ưu tiên mình Chương lãnh đủ.Bệnh viện phù cát thì xa hơn 30 cây số,đường đất lầy lội ,xe cấp cứu không có lấy gì mà đi….mạch.95 lần/phút,huyết áp 96/60 mmhg ,tim đập nhanh ,không sốt,nhịp thở 30 lần /phút.Chương ghi vào sổ trực và hỏi:
- cháu tên gì?
- dạ,cháu tên Hoa.
- bao nhiêu tuổi?
- 16.
- hồi sáng giờ Hoa có ăn gì không?
- dạ …hồi sáng cháu có ăn bánh tráng.
- trưa ăn gì?
- dạ hồi trưa tới giờ,cháu chưa ăn gì hết! cô gái nhẹ nhàng trả lời,và ngước đôi mắt bồ câu nhìn Chương.Một thoáng bối rối ,Chương nhận thấy như có một luồng điện thế thấp chạy qua,Chương tự nhủ :trời con nhỏ nầy mắt đẹp thiệt ,mình chưa gặp ai có đôi mắt to và hồn nhiên như nó!
với kiến thức của mình Chương biết ngay là Hoa bị đau dạ dày cấp ,sau khi chương đè nhẹ lòng bàn tay vào vùng thượng vị con bé la đau và hất nhẹ tay chương ra. không sốt ,huyết áp thấp, mạch nhanh là do hạ đường huyết,ở cái vùng nầy chương ngại nhất là sốt rét ,nên đã nghĩ đến trước tiên,nhưng Hoa không sốt nên Chương loại trừ.Phòng y tế huyện luôn nhắc Chương về những cơn sốt đầu mùa mưa ,dễ thành dịch ,nên phải điều trị và phòng bệnh ngay khi thời tiết bắt đầu chuyển mùa.
-glucose 20% 5ml : 5 ống ,tỉnh mạch.
- atropine 0,001: 1 ống ,dưới da.
- viên nghệ mật ong :10 viên.
Chương lấy cây bút bi ghi vào sổ ,nhưng anh vẫn chưa yên tâm,lấy gói mì tôm hồi chiều vợ anh đưa cho anh,chế nước sôi cho cô ăn.Nhìn Hoa ăn nhỏ nhẹ,trán lấm tấm mồ hôi ,đôi má ửng hồng dưới ánh đèn tọa đăng ,Chương như mơ mẩn ,sự thơ ngây ,dịu hiền như hiện rõ ra hết một cách chân phương không dấu diếm,tiếng thở dài của anh y sĩ đã làm cô gái ngước mắt lên.cô lí nhí:- chú đi ngủ đi,để cháu rửa cái tô nầy ,rồi cháu về…
Chương bảo :-Hoa phải ở lại,vì bụng cháu mới tạm ổn thôi.để chú theo dõi đêm nay,mai lấy thuốc về nhà cũng được.khi nào rảnh chú qua kiểm tra.
o0o
…Sáng nay trời chợt nắng,những tia nắng sau đêm mưa như mang đến cho mặt đất và cỏ cây những hạt lân tinh,chợt thấy rồi lại mất…xa xa sắc cầu vồng đang vắt ngang mặt hồ Thượng sơn. Mặt hồ như trào dâng lên ,đục ngồm và gợn những đợt sóng to khi có gió đến.Chương đạp chiếc xe mifa,chiếc xe oách nhất của xứ núi đìu hiu nầy đến nhà Hoa.Mẹ Hoa vẫn chưa về.Ngôi nhà tranh nằm cách biệt với các ngôi nhà khác trong làng ,im phăng phắc như người chủ nhỏ của nó đang nằm im trên giường.cô gái ngoan ngoản giơ cánh tay lên để cho Chương cặp nhiệt,những sợi lông nách lún phún như râu ,hồi Chương mới tập làm người lớn cũng để một hàng ria non.Mấy lần bị ông già chưởi, Chương mới cạo ,bất giác Chương sờ lên môi trên ,còn mắt thì nhìn vào nách của Hoa như cú vọ xứ rừng…
… Đêm tối mùa đông như càng tối hơn,khi nhìn con người dưới ánh nắng mai ta mới thấy hết được chân dung của họ.Hoa như một nàng tiên đẹp, giản dị và thoang thoảng sự hoang dã.Chương lấy tay sờ vào bụng em ,một làn da mịn màng như cỏ non,Hoa…ư… ư nho nhỏ,nắm nhẹ bàn tay Chương:-đừng chú!!!
-Anh xem thử em còn đau không mà! khẩu đột xuất thành lời ,tự nhiên Chương xưng hô bằng anh với Hoa, hơi ngượng một chút nhưng Chương trấn tĩnh ngay bằng sự bình tĩnh của thằng đàn ông đã có vợ. Hoa ngồi dậy ,mặt thẹn đỏ,lần đầu trong đời có người đàn ông sờ bụng của em…
- Đêm mai anh đến đo huyết áp cho em ,nghen Hoa !
Hoa dạ! rồi như lỡ lời ,em nói với theo;- sao chú không để sáng mốt cho tiện. Chương đã đạp xe nhanh trên con đường đất,trời như chuyển mưa ,gió bắt đầu thổi nhẹ,chàng trai già như đang toan tính những âm mưu gì? chỉ có trời mới biết mây đen trôi về đâu!!!
o0o
...Bà Hải mẹ Hoa vẫn chưa về ,chị Hồng nhắn về số máy ở ủy ban là ở Đắc lắc đang có lở đèo,nên chưa cho mẹ về được.Hoa càng nhớ mẹ hơn.. Cô bắt đầu lo sợ,vì dù sao cô cũng chỉ mới 16 tuổi thôi .nhỡ đêm hôm có gì xảy ra sao !,nghĩ đến chuyện ma quỷ ,cướp bóc lại càng lo…Hoa đang trùm kín mền thút thít,thì bỗng nghe tiếng ai kêu cửa,tiếng của anh chương y sĩ rồi…hoa bảo;- thôi anh về đi ,sáng mai đến khám,em sợ lắm!
Chương như nài nĩ : em để anh khám cho ,chứ lỡ phải biến chứng sốt rét ác tính thể tiêu hóa là người ta kỷ luật anh đó! Con ma đạo đang nói dối bằng kiến thức y học! 16 tuổi, Hoa đã biết gì đâu ,những cảm xúc nóng bừng ,ngứa ngáy chợt đến rồi đi ,hoa cũng biết rạo rực …Má thường dặn con gái nên chờ đến lúc lấy chồng,hồi má cũng như các con bây giờ,có đêm trăng khuya ,má vẫn bị rạo rực má lấy lúa ra mà xay!!!
Hồi chiều anh nghe nói mưa còn to lắm,ban phòng chống lụt bão xã nói xã ta có nhiều ngôi nhà nguy hiểm đe dọa sập ,trong danh sách đó có nhà của em…
Hoa sợ quá mở cửa cho Chương vào ,trong đêm tối chương nở một nụ cười hiểm pha chút thắng lợi
sau khi đo huyết áp và cặp nhiệt,Chương khám bụng Hoa thật lâu.mới đầu đứa con gái mới lớn còn sợ nhột ,nhưng với bàn tay điêu luyện của con cáo già ,sự rạo rực hôm nào của nàng con gái trổi dậy ,em có biết gì đâu tuổi mới lớn còn ngây ngô lắm .nhưng bản năng con người ,đã có từ khi loài người mới xuất hiện trên trái đất nầy, sự dày dạn của Chương đã làm cho Hoa quên hết lời má dặn ,trong cơn men của đứa con gái ít tuổi ,gần như không hiểu biết gì về tình dục đã làm Hoa mất đi đời con gái quý giá!!!
o0o
Mẹ của Hoa đã về,bà hỏi con gái qua quít rồi lại lăn ra đồng,sau trận lụt còn nhiều thứ phải làm,với lại phu nữ nông thôn vốn ít lời,thỉnh thoảng Hoa vẫn đi lại trạm xá về đêm ,bùa mê thuốc lú đã vào người em.Khi còn trẻ,bạn tôi rủ tán gái .Nó đố tôi rằng tán gái nào là dễ nhất .Tôi bảo tán gái xấu như Thị Nở là dễ nhất. Nó nói mầy trả lời sai bét hết,nó kết luận là tán những cô gái thiếu hiểu biết là dễ nhất,nhất là những cô gái mới lớn ,sự rạo rực đầu đời thiếu lí trí và hiểu biết là cừu non đối với những con cáo đực già !thật dã man !!!
Hoa đã có con với chàng thầy thuốc lương y kiêm lừa đảo gái dậy thì..Ở quê nặng về lời đồn đoán khó sống.Mẹ mất, em ôm con đi làm ăn xa.rồi thất bại quay về nhà cũ mở quán bia ôm,đời em trượt dài tủi cực ,giá mà cái đêm hôm đó em đừng đau ,giá mà anh Chương là một người anh có tình thương ,giá mà sự lưu manh của con người đừng bao gờ để nó có cơ hội phát sinh…thì em đã có một gia đình êm ấm .Bản năng là hạnh phúc ,nhưng nó thật sự hạnh phúc khi xuất hiện đúng thời điểm phát triển của con người! ...