Văn hóa - Nghệ thuật >> Văn thơ- Nhạc- Họa  
  Phần 2 : Một chuyến tàu đêm!    2010-07-31 11:27:48  
 
Tàu đỗ lại ga Diêu Trì, mặt trời đã lên cao nung nóng những đoạn đường ray trong sân ga. Hành khách lục tục chuẩn bị hành lý. Một tay Hưng bế con của Hương, tay còn lại xách valy, vai mang túi cá nhân bước xuống tàu, Hương khấp khểnh khoác tay Hưng bước qua những thanh ray để vào sảnh đợi. Chưa bao giờ nàng có cảm giác hạnh phúc như lúc này.

Ra khỏi ga, họ bắt taxi về quê. Ngồi trên xe, đứa bé bi bô nói chuyện với Hưng và mẹ nó phải phiên dịch. Nó yêu cầu Hưng ra nhà ngoại ở chung với mẹ con nó. Hưng phì cười cho cái tính ngây thơ của con trẻ.

Về đến nhà, Hưng xuống xe trước, mẹ con Hương vẫn tiếp tục cuộc hành trình.

Những ngày nghỉ, Hưng tranh thủ phụ giúp ba mẹ công việc đồng áng, thời gian rảnh rỗi, chàng đi thăm bà con họ hàng. Ai cũng mừng cho chàng kỹ sư hàng hải tương lai. Buổi tối, Hưng mang đàn guitar ra đàn hát một mình. Những nốt nhạc còn lẻ loi lạc lõng trong màn đêm.

Hôm sau, lớp 12A tổ chức họp mặt truyền thống. Bạn bè đi làm ăn xa cũng tranh thủ sắp xếp công việc về họp mặt. Hưng mượn chếc xe DD đỏ của ông chú chạy ra đón Hương đi cùng. Lâu ngày mới gặp nhau, cả lớp đều mừng vui như có hội. Mọi người bắt tay vào đi chợ, nấu nướng. Bọn con trai thì sắp đặt bàn ghế, mượn loa đài, đàn, ampli. Ngôi trường cấp 3 chỉ có tiếng ve trong những ngày hè giờ này rộn rã. Cây phượng già trong sân trường có nhiệm vụ báo mùa hè đến thì hôm nay đón chào lứa học trò cũ hội tụ. Hưng đưa Hương lên thăm phòng học cũ, cái bàn dãy số 3 mà ngày xưa hai người ngồi học vẫn còn đó. Trên mặt bàn chi chít nét mực thể hiện những dòng thơ, những công thức toán học. Ngay cả tên hai người lồng vào nhau trong một trái tim vẫn còn nằm lẫn lộn dưới những câu thơ tình. Bất chợt Hưng cầm lấy tay Hương, chàng nhìn sâu vào mắt Hương và đọc một đoạn thơ:

Màu phượng đỏ dẫn ta về lớp cũ
Ghế bàn xưa có một thuở ta ngồi
Và thuở ấy tình anh vừa mới nhú
Em cũng vừa mọng đỏ một bờ môi…


Hương biết những nỗi nhớ nhung da diết thầm lặng cứ tuôn trào, những tiếng nói tâm tình cô đơn ảo não cứ dâng đầy, khi thuyền không xuôi bến hẹn, ai mà chẳng bồi hồi thương nhớ, cung đàn xưa thổn thức bật dậy những lời thơ như lời bộc bạch chân tình từ con tim mẫn cảm của Hưng…


Gần trưa cỗ bàn được dọn ra, cả lớp ngồi vào vừa ăn vừa nói chuyện. Xen lẫn là những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn.
Hưng xung phong lên đầu tiên, chàng dẫn lời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi. Và Hưng xin được hát bài Diễm xưa.
Chàng vừa đàn vừa hát, đến điệp khúc: “...Chiều nay còn mưa sao em không lại. Nhớ mãi trong cơn đau vùi, làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau, bước chân xin em về mau?” Hương vội quay mặt nhìn qua khung cửa sổ. Hưng vẫn tiếp tục hát: Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động, làm sao em biết bia đá không đau, xin hãy cho mưa qua miền đất rộng, Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau...” Cả lớp ngạc nhiên vì hồi còn đi học có bao giờ nghe Hưng hát đâu. Mà sao bây giờ Hưng đàn và hát hay thế? Chàng hát như chưa bao giờ được hát. Có lẽ chàng đã gửi gắm hết tâm tình của mình vào đó. Bạn bè ai cũng nghĩ chàng hát bài này để tặng Hương nhưng chỉ riêng Hương mới biết Hưng muốn nhắn nhủ điều gì đến nàng. Nàng cúi xuống trong lòng thổn thức.

Xong buổi liên hoan thì trời đã ngả về chiều, cả lớp rủ nhau đi picnic ở suối nước nóng Hội Vân. Họ vui vẻ cười đùa ôn lại những kỷ niệm dưới mái trường. Hưng dắt tay Hương đi dọc bờ suối, chàng cầm dép cho nàng, đỡ nàng nhẹ nhàng bước qua những vùng nước nóng. Chàng bước lại bên bờ suối, với tay bẻ một cành hoa sim mang tặng Hương. Những cánh hoa tím một màu buồn mac mác như ráng mây chiều hoàng hôn. Trên trời, từng đôi chim kéo nhau bay về tổ, cả lớp cũng chia tay ai về nhà nấy, Hưng chở Hương về, họ chạy xe chầm chậm như muốn kéo dài thời gian bên nhau. Hưng cầm lấy tay Hương kéo nhẹ về phía trước. Nàng khẽ mỉm cười áp sát vào Hưng, bộ ngực của gái một con ẩn sau làn áo mỏng như thiêu đốt tấm lưng Hưng. Hưng vừa cầm lái vừa mân mê bàn tay Hương, chàng nâng bàn tay Hương đưa lên môi hôn một cách âu yếm. Hương ngả đầu vào vai chàng và hai con tim cũng hòa chung nhịp đập rộn rã.

Robinson

 
     
    In trang này