Văn hóa - Nghệ thuật >> Văn thơ- Nhạc- Họa  
  Phần 3 : Một chuyến tàu đêm!    2010-08-06 21:11:06  
 
Phần kết

Hưng tấp xe vào bãi cỏ ven đường. Đường quê đã vắng bóng người qua lại. Chàng dắt Hương đến sau lùm duối dại, cởi áo khoác ra trải xuống bãi cỏ và kéo Hương ngồi xuống bên mình. Hôm ấy, trăng lại sáng hơn mọi hôm. Hai người ngồi yên lặng bên nhau mặc cho sương đêm ướt đẫm. Hưng quay sang Hương, ánh mắt chàng đắm say hơn lúc nào hết. Người Hương như rũ ra dưới ánh mắt ấy, nàng nhắm nghiền mắt đón chờ. Đôi môi của Hưng nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt nhắm nghiền ấy, rồi dần dần trôi xuống đôi bờ môi Hương. Đôi bàn tay Hưng khẽ chạm vào ngực Hương, hàng cúc áo mong manh tuột dần để lộ đôi gò bồng đảo trắng ngần và căng đầy như tượng thần Vệ Nữ. Hưng vùi mặt vào ngực Hương nức nở. Hương ôm chặt Hưng vào lòng, lặng lẽ nghe hơi ấm của người yêu ngấm vào trái tim giá lạnh suốt mấy năm qua của mình. Từng giọt lệ nóng âm thầm lăn trên má nàng. Nước mắt tình yêu của hai người đã được chắt lọc từ trái tim thử thách ở hai phương trời giờ đây kết tụ. Trời đất như cuồng quay, bóng hai người quyện làm một, chơi vơi, run rẩy dưới ánh trăng. Không gian xung quanh gió thổi rì rào và tiếng côn trùng rả rích như để hòa cùng giai điệu hoàn thiện bản tình ca đang còn dang dở...

Mấy ngày sau, Hưng trở lại Sài Gòn. Trước khi đi, chàng ra nhà Thu Hương để tạm biệt mọi người. Thu Hương cho biết sẽ ở lại quê chơi một thời gian ngắn nữa rồi gửi con lại cho bà ngoại. Nàng sẽ vào Sài Gòn và trở lại xứ Đài làm ăn và giải quyết việc gia đình. Hưng dặn Hương khi nào vào Sài Gòn thì báo cho chàng biết để chàng đón.

Hưng bắt xe đò vào Sài Gòn, chàng lại bận rộn bài vở cho niên khóa cuối cùng, rồi những chuyến đi thực tập, hoàn thành những trang khóa luận tốt nghiệp. Còn Thu Hương sau kỳ nghỉ dài cũng quay trở lại Sài Gòn. Trước khi đi về Đài Loan, nàng nhờ Hưng đưa đi mua sắm một ít vật dụng. Sau khi mua sắm xong, hai người ghé vào một quán cà phê bên Thanh Đa. Người phục vụ mang nước uống vào và ý nhị rút đi. Trên chiếc ghế bố trong căn chòi nhỏ sát mép sông giờ chỉ còn hai người. Mỗi người một tâm trạng khác nhau.Dòng nước sông đục ngầu xô đẩy từng cánh lục bình dập dềnh. Thu Hương nghĩ đời nàng giống như bến nước kia, số phận như vậy nàng phải cam chịu thôi. Nàng biết Hưng có tính quảng đại và vị tha, Hưng sẵn sàng chấp nhận đứa bé là con của Hưng và nàng sẽ là vợ Hưng nhưng sự đời đâu có đơn giản. Gia đình Hưng sẽ không chấp nhận bởi định kiến khắt khe. Hưng còn trẻ, còn tương lai phía trước. Còn nàng mang tiếng là gái đã có chồng…. Nghĩ đến đây Hương thở dài tiếc nuối. Hưng quay sang ôm lấy nàng, tâm trạng như muốn sẻ chia…

Trời càng về chiều, màu tím hoàng hôn như quyện lấy cái màu tím những cánh hoa lục bình. Họ lưu luyến chia tay nhau. Hai hôm sau Hưng lên phi trường Tân Sơn Nhất tiễn Hương. Cưỡi chiếc xe Honda dame cà tàng mượn của đứa bạn, chàng phóng như bay dưới làn mưa vì sợ trễ hẹn. Vào phi trường đến khu vực phòng chờ, chàng loáng thoáng thấy Thu Hương đã vào phòng cách ly. Nàng cố quay lại như có ý tìm kiếm ai đó. Mắt nàng nhòe lệ. Hưng vẫy tay tạm biệt Hương, mắt chàng cũng rưng rưng. Người ta nói rằng, khi chia tay một mối tình, người đàn bà thường khóc, còn đàn ông thì không nhưng với Hưng thì khác. Có lẽ con tim chàng đa cảm quá chăng?

Hưng quay về, ghé vào quán café làm một ly chờ tạnh mưa. Từ đâu đó vang lên bản nhạc hòa tấu: Mưa phi trường. Hưng như đắm chìm trong giai điệu và chàng lẩm nhẩm hát theo:

Bước bước trong chiều mưa
Đi về bước chân lẻ loi
Phố cũ vẫn còn đây
Phố xưa vắng em chờ anh
Đưa người về nơi giá băng
Nước mắt em chung lệ tôi

Em hôm nay đi về nơi rất xa
Anh bơ vơ giữa dòng người qua
Một ai đón nhau trên bờ vai
Mưa sao mưa rơi rơi mãi trong tôi
Em ra đi xa khuất chân trời
Để cô đơn từng đêm vẫn lên ngôi
Mưa sao mưa rơi rơi mãi không thôi
Quên mang theo nỗi buồn trong tôi...





Qua đến xứ Đài, Thu Hương viết thư về cho Hưng:

Xứ Đài buồn!

Hưng thương yêu!

Cho phép em được gọi anh như vậy vì từ trước tới giờ mình vẫn thường gọi nhau bằng tên. Và cho em ngàn lần xin lỗi anh, anh nhé! Em có lỗi với anh thật nhiều. Em đã sai lầm khi chọn con đường cứ ngỡ là trải nhung nhưng đi trên con đường đó mới biết là lắm chông gai. Em biết là anh vẫn còn yêu em nhiều lắm và sẵn sàng giang rộng vòng tay đón mẹ con em nhưng em cảm thấy em không xứng đáng. Em nói vậy chắc anh hiểu. Giá như không có chuyến tàu đêm định mệnh ấy thì tình cảm của hai ta cũng sẽ trôi theo thời gian. Trong một phút yếu mềm em đã bộc lộ hết điểm yếu của mình. Em đã tạo cho anh một cơ hội để hy vọng thì giờ đây chính em đã dập tắt niềm hy vọng đó. Dù sao em cũng cảm ơn chuyến tàu hôm ấy. Nó đã đưa chúng ta lại gần nhau và cho em tận hưởng niềm hạnh phúc yêu đương thật sự. Anh đã động viên em rất nhiều trong cuộc sống. Những lời khuyên, những lời tâm tình trong thư đã giúp em nguôi ngoai nỗi nhớ nhà và định hướng cho em vững tin trước những biến cố của cuộc đời. Giờ đây em sẽ ra đi để tiếp tục chinh phục quãng đường phía trước.

Hưng ơi! Đường đời còn dài, anh sẽ gặp được người con gái xứng đáng hơn em để yêu và cưới làm vợ. Mình không có duyên thì mãi dành cho nhau những tình cảm đẹp anh nhé.

Mãi giữ hình bóng anh. Hôn anh nhiều.

Thu Hương!


……….

Hôm nay trường Đại học Hàng Hải làm lễ tốt nghiệp. Hưng được ra trường vào đợt này. Lớp Điều khiển tàu biển của chàng có hơn hai mươi người vinh dự được các hãng viễn dương ký hợp đồng. Hưng sẽ rày đây mai đó lênh đênh trên sóng nước. Trên những chuyến hải trình dài đằng đẵng, chàng tranh thủ viết nhật ký - nhật ký của tình yêu:

Hương ơi, anh muốn gọi em bằng những tình cảm nồng cháy nhất dù anh biết rằng em sẽ chẳng bao giờ thuộc về anh nữa. Có một đêm mưa rất to, những cơn mưa rào đầu tiên vào mùa hạ. Em sợ sấm chớp, sợ trời mưa. Biết như thế nên anh nắm tay em rất chặt, kéo em lại gần với anh hơn. Rồi như để cho em khỏi sợ hãi anh đã hát cho em nghe. Những câu hát cứ vang lên trong mưa, em không còn sợ hãi nữa. Vì anh nắm tay em và đang hát cho em nghe. Vì lưng anh đang là nơi em dựa trong mưa. Vậy mà anh không thể tin được có một ngày mình chia tay. Ngày trước, nếu có ai đó nói với anh là mình sẽ chia tay anh sẽ nghếch mắt lên, cười với họ vì chẳng bao giờ anh tin có ngày đó. Anh không tin vì ngày ấy anh yêu em đến thế.

Em! Cảm giác mất em làm cho anh thấy mình cô độc. Cứ mỗi lần mưa rơi rơi anh hát bài hát cũ. Nhưng chẳng bao giờ em còn nghe được nữa phải không em? Anh không nuối tiếc em ạ. Anh buồn vì anh yêu em, vì trong trái tim anh đã đầy chật những bóng hình của em, những kỷ niệm với em mất rồi. Biết bao giờ anh xoá hết được chúng em ơi? Mưa hạ làm cho phượng rụng cánh tơi tả, màu đỏ xác xơ cả lối về. Anh nghĩ về màu của trái tim, của hạnh phúc trong anh giờ cũng xác xơ như thế. Bằng giờ này mấy năm trước em líu ríu bên anh, còn bây giờ anh chỉ có một mình với sự cô đơn trống trải. Lối về ngày cũ, những con đường cũ chỉ còn lại anh và sắc phượng tàn của một thời mình yêu nhau....

Em thân yêu của anh

Dẫu thế, tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim anh về những ngày chúng ta ở bên nhau, về những chiều lộng gió. Dẫu nuối tiếc và buồn đau thì những tháng ngày ấy vẫn chỉ là quá khứ chẳng bao giờ chúng ta quay lại được nữa. Em thân yêu của anh, anh không hề cao thượng. Chỉ là tình cảm của anh dành cho mẹ con em. Nước mắt của anh và em chảy đã nhiều rồi, nhiều đến lúc tưởng chừng cạn khô và ráo hoảnh. Anh không muốn em phải khóc như em đã khóc.

Chỉ có một điều anh muốn gió chuyển đến em. Em thân yêu, bản tình ca anh hát cho em, những bản tình ca trong mưa ngày ấy anh hãy chỉ dành cho em thôi nhé. Anh chỉ dành cho em và cho chính bản thân anh. Đại dương mênh mông, anh cùng với con tàu cưỡi sóng vượt trùng khơi. Anh quan niệm với anh: biển một bên và em một bên.

Bước chân anh đã nhẹ tênh dẫu trong lòng anh biết anh vẫn buồn. Chỉ một chút hoài niệm thôi, mong em đừng giận anh nhé. Em đã đi qua mùa xuân. Em đã học cách đứng được trên đôi chân của em. Anh không lo lắng nữa. Đường chiều xao xác gió bay, phượng rơi lả tả...


Chàng tin rằng một ngày nào đó tàu ghé lại Đài Loan, chàng sẽ lên bờ tìm Thu Hương gửi tặng cho nàng những trang nhật ký. Chàng sẽ động viên Thu Hương về lại cố hương vì nơi ấy còn có gia đình, có bạn bè. Quê hương đã đổi thay. Những con đường mới, những cây cầu mới mọc lên để ai đó qua cầu còn gửi lại câu hát cởi áo gió bay…


Malaysia, mùa hè 2010
Robinson

 
     
    In trang này