search
frame
WGMdesigner
Sumahnadmade
kenhhai69
BinhDinhFFC

NỖI NHỚ TỪ SÔNG HÀN GỞI SÔNG MÊ KÔNG.

Đăng bởi: Vũ Mỹ Cát 13-09-2015   : NỖI NHỚ TỪ SÔNG HÀN GỞI SÔNG MÊ KÔNG."   :332

quynhoner

Đang lang thang dọc bờ sông Mekong thuộc địa phận tỉnh Stungtreng, thưởng thức vẻ đẹp và sự quyến rũ của đôi bờ sông hùng vĩ , anh thông tin sư đoàn bảo "Hình như anh có thư thì phải…"
Tôi chạy về ban Thông tin hỏi xem có thư hay không…mãi một lúc sau mới nhận được câu trả lời vì lúc đó có lệnh không đưa thư cho bất cứ ai. Nhưng giữa trinh sát và thông tin có mối quan hệ "trên mức tình cảm" nên được ưu ái một chút.

Tôi ra dọc sông ngồi dưới gốc cây vú sữa đang mùa trái chín, hưởng trọn làn gió mát từ dưới sông thổi lên, mở phong bì và đọc lá thư được gởi từ Viện 17 - Đà Nẵng.

                                                                                                  Đà Nẵng ngày 10 tháng 01 năm 1978.
Anh thân yêu !

Suốt cả tuần rồi, em bận rộn đến tối mặt tối mày…. vì những chuyến máy bay chở thương binh từ mặt trận Biên giới về, toàn anh em 307 và 309.
Những người con trai khỏe đẹp, đang tuổi xuân, đã gởi lại một phần thân thể của mình trên một chiến trường xa lạ…chiến tranh đã lấy cái mà không bao giờ họ có lại nữa…
Ca trực của chúng em chỉ 3 tiếng một ngày, nhưng hầu như suốt cả ngày em ở trong Viện, thậm chí ngủ lại cùng các chị trực đêm, họ không hiểu điều gì…và tại sao cô này tận tình phục vụ anh em thương binh như vậy…họ đâu biết rằng những anh em nằm đây, đang đau đớn vì vết thương, là đồng đội của anh, họ rất cần sự săn sóc quan tâm, cũng như lời động viên họ trong cơn đau đớn… những người mà chỉ cách đây mấy ngày, cùng anh đánh Bô Keo, Von Sai …hầu hết họ đều biết anh, họ kể rất nhiều chuyện về anh…nhìn em họ cũng hiểu tất cả…. vì sao em dành cho họ một sự quan tâm đặc biệt vì một lẽ đơn giản : Em là người yêu của lính.
Một anh thương binh, có lẽ sẽ bỏ đi một chân, quê ở Quảng Ngãi là lính của trung đoàn 29 có người yêu xinh ơi là xinh, khi ra thăm người yêu…thấy anh như vậy khóc ròng mấy đêm liền…và chính anh này cũng giới thiệu cho cô ta biết, em là bạn của người lính trinh sát đã viết thư hộ…và gửi cho cô ấy tháng trước, từ đó chúng em thân nhau…
Bất chợt em nghĩ đến anh và cảm thấy rùng mình …
Họ nói rằng anh đang tiến về sông Mê Kông …
Em chỉ biết dòng Mê Kông từ Trung Quốc chảy qua Lào, Campuchia, Việt Nam..không biết nước của dòng sông Hàn có một chút gì của Mê Kông hay không ..?
Chiều chiều để thư giãn, em cũng hay đi dọc theo bờ sông Hàn ..thơ thẩn nhớ về anh ở một nơi xa xôi nào đó trên chiến trường Campuchia .
Em rất yêu dòng sông này, khi đọc những dòng anh viết về dòng sông tuổi thơ, với biết bao kỷ niệm sâu sắc, trong em trào lên nỗi nhớ day dứt. Em gọi là nỗi nhớ day dứt bởi em nợ dòng sông rất nhiều, nợ những lời hứa , nợ một niềm tin với một người..... 
Em biết, nợ tình cảm khó lấp đầy, cũng giống như cảm giác của em lúc này đây. Em chia sẻ với đồng đội anh những xúc cảm chân thành của mình, em nghĩ đó là một cách để dành trọn tình yêu cho anh. Anh yêu ạ .
Em nghĩ lúc ngồi ôm súng gác hay khi hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông, anh sẽ nhớ da diết dòng sông gắn bó với anh suốt một thời nhọc nhằn gian khó.
Trong ráng chiều…..chiều nay bên bờ sông Hàn…. gió từ dòng sông thổi vào làm tung bay mái tóc cô gái, buông hững hờ trên bờ vai thon, chàng trai khẽ quàng tay xiết nhẹ  bờ vai mỏng manh ấy, như muốn che chở, bảo vệ người con gái, khiến cơn gió mạnh từ dòng sông thổi vào trở thành vô duyên. Em chợt nghĩ chạnh lòng anh ạ.
Lang thang qua những quán chè dọc bờ sông, hay ngồi ăn một ly chè một mình.. em nghe rất nhiều bài hát .Bài hát nói về niềm tin của một cô gái đối với chàng trai mà bấy lâu nay cô yêu và mong đợi, là nỗi chờ mong khắc khoải và vô vọng, buồn và rất buồn. Tất cả mọi người ở đây đều đã có đôi: đàn thiên nga với cặp bạn tình đang như sóng trào dâng, chỉ mình em đang lẻ bóng….”

Đang thả hồn vào những trang viết của em, tôi đâu biết rằng Trưởng ban Trinh sát sư đoàn (nay là Thiếu tướng Tham mưu trưởng Bộ Tham mưu Quân khu 5)  đã đến bên tôi từ lúc nào, khi tôi ngẩng mặt lên để nhìn lên bầu trời trong xanh dưới tán cây vú sữa để nuốt trọn hơi thở của em… thì mới giật mình..
Anh chỉ hỏi một câu “ Thư bố mẹ hả ? ”.
 Tôi đáp “ vâng ” nhẹ nhàng, trong sự thổn thức của con tim.

Tin cùng chuyên mục

Giới thiệu

BinhdinhFFC - Hội cổ động viên những người con Đất Võ. BinhdinhFFC, nơi bình luận bóng đá, văn hóa nghệ thuật, đất nước con người Bình Định. BinhdinhFFC, nơi chia sẻ gửi gắm những kỷ niệm tới những người Bình Định xa quê, chia sẻ những tấm lòng nhân ái đến những người nghèo khổ...

Liên hệ

Ban Quản Trị BinhDinhFFC.com

Email:support@binhdinhffc.com

Số Lượt truy cập :

Số người online :

© 2004 - 2015. BinhDinhFFC.com . Thiết kế bởi: WGM Designer Group