Forum Blogs redshark's Blog Bóng đá đất Võ thời hậu Lê

 
Chào mừng bạn đến với trang blog của RedShark :idea:

 

Bóng đá đất Võ thời hậu Lê

Permanent Link by redshark on Sat Jun 20, 2009 3:25 pm

(TT&VH) - Bóng đá đất Võ từ thuở bao cấp đến thời chuyên nghiệp mang đậm dấu ấn của 3 nhân vật đều họ Lê. Lúc nhân vật cuối cùng, ông Bảy Minh (Lê Văn Minh) rời đội bóng về làm Phó GĐ Sở Nội vụ Tỉnh, bóng đá Bình Định đang ở giai đoạn thách thức nhất.

Cầu thủ trẻ bây giờ không có ký ức về giai đoạn ông Lê Thì làm Giám đốc Sở TDTT Bình Định. Sinh thời, cụ có thói quen mỗi chiều đạp xe lòng vòng tập thể dục trên sân Quy Nhơn. Người lớn trông thấy kính cẩn gọi “Bố Thì” làm cánh trẻ thấy thế cũng nghiêng mình gọi theo.

Bóng đá Việt Nam, để dân trong nghề đặt biệt danh không phải ai cũng có. Cụ Thì ngày xưa được coi là “tam đa” của bóng đá miền Trung: “ke như Phán (Quảng Nam - Đà Nẵng), láng như Thì (Nghĩa Bình), Lì như Lộc (Phú Khánh)…”
Cụ Thì chính là ông Giám đốc ngành thể thao trụ lâu nhất ở đất Võ- 14 năm ( từ 1979-1993). Sau ngày đất nước thống nhất, ông được điều chuyển từ Vụ tổ chức cán bộ - Tổng cục TDTT về Ty TDTT Nghĩa Bình. Từ đó đến ngày về hưu, ông đã đóng góp rất nhiều công sức để gây dựng nền thể thao ở Bình Định. Dù đã về trời, nhưng dấu ấn của ông vẫn còn ở đất Võ. Người ta nhìn sân vận động Quy Nhơn, cái dàn đèn, hồ bơi bây giờ, lại nhớ đến công ông Lê Thì. Đây được xem là hai công trình hiện đại, hoành tráng hàng đầu Việt Nam thời đó.

Image
Ông Trưởng đoàn họ Đinh, kiêm Phó GĐ Sở VHTT&DL của Bình Định,
mang trọng trách tiếp nối truyền thống “nhà Lê”...


Còn trong bóng đá, biệt danh “láng như Thì” không chỉ mô tả về phong cách phong lưu của ông, mà còn có ý nghĩa về sự dám “chơi xả láng” cả trong thời bao cấp. Dù là địa phương tỉnh lẻ, nhưng cái tài của cụ Thì là biết vun vén, vận động tài chính nên cầu thủ đất Võ không bị cái đói khổ hành hạ như nhiều đội bóng khác. Công Nhân Quảng Nam- Đà Nẵng thời đó khét tiếng, nhưng khi ở cùng khách sạn, cùng đi ăn, thấy bàn của quân ông Thì lé cả mắt vì sang hơn hẳn. Chỉ chừng ấy cũng đủ hiểu vì sao thời ấy đội bóng đất Võ tập hợp được lực lượng, trở thành chú ngựa ô của bóng đá nước nhà.

Sau khi “bố Thì” nghỉ hưu, thay thế ông cũng là một người họ Lê, ông Lê Hồng Khanh. Ông Khanh làm GĐ từ năm 1993-1998, không để lại dấu ấn đáng kể. Còn đội bóng đã phải rớt hạng, nổi tiếng với vụ tẩy chay vòng chung kết ngược năm 1995. Ông Khanh đi, thời của sếp Bảy Minh bắt đầu từ năm 1998.

GĐ Lê Văn Minh chính là đệ tử chân truyền của “bố Thì”. Ông cũng có tài tổ chức, liệu cơm gắp mắm khi bóng đá nước nhà đang ở cảnh tranh tối tranh sáng giữa bao cấp và chuyên nghiệp. Vị GĐ này cùng HLV Dương Ngọc Hùng sát cánh bên nhau, tạo thành cặp song kiếm hợp bích. Bình Định dưới triều đại Bảy Minh- Dương Ngọc Hùng có lối chơi cũng rất khó chịu. Lên hạng chuyên nghiệp năm 2001, họ đã hai lần đoạt Cúp QG. Đấy là chiến tích đáng nể.

Là người nắm rõ bóng đá Bình Định từ chân tơ kẽ tóc, tất nhiên sếp Bảy Minh thừa hiểu cái vận của đội bóng khó tránh khỏi một kết thúc không có hậu nếu chẳng có biến chuyển gì về cơ chế, nhất là chế độ đãi ngộ với HLV cầu thủ. Ngay khi chưa nhập 3 Sở làm 1, người ta đã biết ông Minh sẽ rời Sở TDTT cũ, chia tay với sự nghiệp thể thao. Sếp Bảy Minh là một trường hợp khá hiếm hoi, xuất thân từ cầu thủ để rồi sang làm quan ở Tỉnh, với lĩnh vực hoàn toàn khác biệt.

Bóng đá Bình Định bây giờ không có nhân vật đặc biệt nào kiểu như “bố Thì” và ông Bảy Minh. Sự hiện diện của Phó GĐ Sở văn hóa- Thể thao& Du lịch, kiêm trưởng đoàn Đinh Khắc Diện, mang ý nghĩa khác. Tiếng nói của ông Diện với cầu thủ lọt vào tai này lập tức đi sang tai khác. Tất cả mọi hoạt động của đội bóng bây giờ đều do HLV Dương Ngọc Hùng lo cả. Cần đề đạt vấn đề gì hệ trọng về đội bóng, ông Hùng đều trực tiếp lên Tỉnh làm việc.

Trong cơn khủng hoảng chưa có điểm dừng của bóng đá đất Võ, việc ông Hùng tập hợp được lực lượng, đấy là điều đáng mừng. Nhưng với một đội bóng không có sự thay đổi về chế độ, cơ chế như Bình Định, e rằng dù thương thầy Hùng đến mấy, đến lúc các cầu thủ cũng phải sút giảm nhiệt huyết, bởi họ còn phải lo cho bản thân mình.

Hẳn HLV Dương Ngọc Hùng cũng cảm nhận được cái viễn cảnh ấy khó tránh khỏi nói trên. Nhưng thời điểm này tiếp xúc, thấy ông vẫn lạc quan. Ông tin sự tận hiến của các học trò sẽ được ghi nhận, tưởng thưởng xứng đáng nếu như họ hoàn thành nhiệm vụ mà lãnh đạo tỉnh và nhân dân tỉnh mong đợi. Trước mắt, là mục tiêu giành quyền lên chuyên nghiệp trở lại trong mùa giải năm nay.

Hữu Quý