Sau cơn mưa tầm tả giữa đêm khuya hôm thứ 2 tuần trước, những cây hoa sữa ở Quy Nhơn đang tỏa hương khắp các đường có mặt chúng. Mùi thơm thoảng dễ chịu nếu ai thích nó. còn ai bị viêm xoang thì thôi ghét nó còn hơn phát xít.
Đêm nay tôi lang thang trên những con đường quen thuộc, trong lòng cảm giác buồn, trống rỗng, cô đơn, những kỷ niệm cũ lại ùa về.
Lang thang mãi cũng chán, ghé vào công viên sáng kiếm một ghế đá ngồi nhìn nẫu đi qua, đi lại vui cười hạnh phúc bên người tình của mình, cảm thấy chạnh lòng thật.
Ngồi nghe lại những bản rock ballad bất hủ, suy nghĩ đủ điều:
Cảm giác tiếc nuối, buồn cho bóng đá Bình Định, đội 1 rớt hạng, U21 Bình Định thì đá không khác gì các đội phường xã thi đấu, không có những bài tấn công rõ ràng. Rồi sẽ ra sao?
Nghĩ về bản thân càng nẫu ruột hơn:
Công việc cứ thế, không khá hơn được. cuộc sống cứ như một cái đồng hồ lặp đi lặp lại, thật nhàm chán. Bản thân tôi thích cuộc sống có thử thách, làm việc cật lực rồi sau đó nghỉ ngơi, chứ cứ tành tành thế này tôi điên lên vì stress mất.
Ngồi mơ ước lung tung:
giá như tôi thật giàu có nhỉ, nếu có tiền tôi sẽ làm bao nhiêu là việc, bao nhiêu mơ ước của tôi đều gói gọn trong một chữ tiền. giá như tao có mầy thật nhiều tiền nhỉ?
Có tiền thì sẽ có tất cả đúng không? chưa chắc đúng àh. Sáng nay gặp người quen vào bệnh viện kiểm tra sức khỏe, nhà ông ấy có thiếu gì nữa đâu, zdị mà mắc bệnh K gan, thâu rầu, có tiền cũng đâu có mua được sinh mạng của mình.
Rồi mơ ước thật giản dị:
Tôi sẽ về quê, làm ruộng, đào ao nuôi cá, trồng rau. hàng ngày cầm câu ra ao câu cá, hái rau tươi xanh về tự mình nấu ăn. trồng xung quanh nhà nhiều cây trúc thật đẹp, giống như nhà của Lưu Bá Ôn thời Chu Nguyên Chương ấy, lão thích cuộc sống như thế, bình dị.
Nhưng... cuộc đời đâu chỉ có thế. Khát vọng của tuổi trẻ trong lòng khiến cho tôi không chịu ngồi yên, tôi tìm tòi đủ thứ, suy nghĩ nhiều loại công việc. Nhưng chưa tìm ra cho mình một hướng đi đúng với sở trường, khát vọng của mình.
Mình sẽ làm được, mình quyết tâm quyết tâm phải thực hiện cho được, còn bao nhiêu việc chờ mình, chờ tôi với. Phía trước là bầu trời, tôi đi mãi với cái thân cọc cõi này. đi bao xa, bao lâu nữa đây?